Về mặt phương pháp thì vị TS này đã mắc sai lầm cơ bản khi sử dụng logic
hình thức vốn chỉ phù hợp với đại số để khảo sát quan hệ của biến số.
Sức mạnh của một quốc gia không phải là một đại lượng độc lập với chiến
lược quan hệ quốc tế. Một quốc gia khi lựa chọn một chiến lược quan hệ
quốc tế thì chiến lược ấy sẽ có tác động ngược trở lại làm gia tăng hoặc
suy yếu sức mạnh của quốc gia đó. Vị TS này định làm toán nhưng đến
phương pháp cơ bản của toán học cũng không nắm được thì thật là khó mà
tưởng tượng.
1. Quốc gia mạnh mới có thể lựa chọn trung lập?
Vị TS này viết rằng: "Trên bàn cờ quốc tế chỉ có các cường quốc lớn
mới đủ năng lực để tự cho mình quyền trung lập, tức là quyền độc lập với
các nước khác, quyền tự mình đứng riêng hay dẫn đầu một phe. Các nước
nhỏ không đủ năng lực để tự bảo vệ mình trong tư cách của một quốc gia
trung lập và sớm hay muộn sẽ bị phụ thuộc nhiều hơn vào một cường quốc
lớn. Trò chơi trung lập là trò chơi của các cường quốc lớn, không phải
là trò chơi của nước nhỏ." Điều này hoàn toàn sai. Một quốc gia lựa
chọn chiến lược quan hệ quốc tế thế nào hoàn toàn không phụ thuộc vào
việc nó mạnh hay yếu mà phụ thuộc vào chiến lược mà các quốc gia khác
trong tập hợp đó lựa chọn, các sự lựa chọn dựa trên tính toán về lợi ích
của mỗi quốc gia sẽ tác động qua lại lẫn nhau để dẫn đến một thế cân
bằng, tại thế cân bằng đó thì mỗi quốc gia sẽ có một chiến lược xác
định. Sự tương quan này thường rất phức tạp và mô tả sẽ rất dài dòng
bằng lý thuyết trò chơi, chỉ có thể lấy một ví dụ minh họa thế này, một
tập hợp ba quốc gia mà có hai quốc gia mạnh ngang nhau đang đối đầu và
một quốc gia khác yếu hơn thì rõ ràng mọi nỗ lực của hai quốc gia mạnh
sẽ là trung lập hóa quốc gia yếu hơn vì lôi kéo làm đồng minh sẽ không
khả thi. Bất cứ quốc gia mạnh nào định tấn công quốc gia yếu hơn sẽ có
nguy cơ bị quốc gia mạnh còn lại thừa cơ tấn công tức là đẩy mình vào
thế chống lại hai kẻ thù cùng lúc, nguy cơ bị tiêu diệt là chắc chắn.
Bản thân quốc gia yếu hơn chắc chắn sẽ lựa chọn trung lập thay vì ngả
theo một trong hai phía để phía còn lại bị tiêu diệt và chính mình sẽ là
nạn nhân kế tiếp.
Hồi Thế Chiến II đã có một ví dụ điển hình về trường hợp nêu trên, hai
nước đế quốc Đức và Pháp hùng mạnh đã cố gắng trung lập hóa Thụy Sĩ yếu
hơn. Sau đó, Thụy Sĩ đã khéo léo tiếp tục duy trì được tình trạng trung
lập của mình ngay cả khi Đức chiếm đóng hầu như toàn bộ châu Âu cho đến
khi kết thúc chiến tranh. Nếu theo đúng lập luận của vị TS này, Thụy Sĩ
phải bị xóa khỏi bản đồ châu Âu từ lâu rồi.
Vị TS khi bắt đầu giải bài toán thì đã ngay lập tức đánh tráo điều kiện
của bài toán nên không chỉ sai hoàn toàn mà còn bất chấp cả thực tế. Tất
cả cái trò xảo trá ấy chỉ để ngụy biện rằng nước yếu thì không thể
trung lập, để sau đó lén lút đưa cái việc bị một nước lớn đe dọa vào
nhằm cổ vũ cho việc liên minh với một nước lớn khác.
2. Mối đe dọa từ Trung Quốc hay mối đe dọa từ Mỹ lớn hơn?
Người Việt Nam ai cũng biết tâm địa của Trung Quốc với Việt Nam ra sao
và ai cũng biết Mỹ đã làm gì với Việt Nam trong một cuộc chiến kéo dài
suốt hơn hai mươi năm. Hiện giờ tâm địa của Mỹ đối với Việt Nam ra sao?
Vị TS này chỉ nêu ra vế thứ nhất mà giấu biệt đi vế thứ hai, không so
sánh được các nguy cơ từ phía Mỹ và từ phía Trung Quốc đối với Việt Nam,
gian trá lấy luôn cái cần chứng minh ra để khẳng định, tức là khẳng
định luôn Trung Quốc là mối đe dọa lớn nhất.
Thậm chí nửa quan trọng nhất trong việc phân tích mối quan hệ tay ba Mỹ-Trung Quốc-Việt Nam cũng đã bị lờ đi đó là quan hệ giữa Mỹ và Trung Quốc. Mỹ quan hệ với Việt Nam ra sao rõ ràng phải tính đến phản ứng chiến lược của Trung Quốc và ngược lại Trung Quốc định làm gì với Việt Nam cũng phải tính đến phản ứng chiến lược của Mỹ. Bởi vì các lựa chọn đó có thể phát sinh những chi phí và lợi ích chiến lược khác nhau đối với Mỹ cũng như Trung Quốc, nhưng vị TS này có vẻ không biết đến những điều điều đơn giản như vậy. Trên thực tế, đây là một cân bằng động rất phức tạp, nhiều quốc gia thường phải sử dụng một đội ngũ chuyên gia hùng hậu về lý thuyết trò chơi lập nên các mô hình tính toán để xác định được chiến lược cân bằng. Có thể minh họa rõ hơn một chút thế này: Nếu Trung Quốc định lôi kéo Việt Nam về phía mình thì Trung Quốc phải tính được Mỹ phản ứng thế nào về điều đó, không phải lập luận vớ vẩn kiểu Việt Nam không chơi với Mỹ thì Mỹ không cần quan tâm mà Mỹ sẽ hành động ra sao để bảo vệ lợi ích của mình. Về mặt địa thế, Việt Nam nằm tiếp giáp với Trung Quốc và giống như cái sân bay tự nhiên kiểm soát toàn bộ khu vực Đông Nam Á, nơi có rất nhiều các nước đồng minh của Mỹ và con đường biển quan trọng hàng đầu thế giới đi qua. Nếu Trung Quốc lôi kéo Việt Nam thành công thì Mỹ sẽ bị mất toàn bộ ảnh hưởng ở khu vực Đông Nam Á vào tay Trung Quốc, vậy là Mỹ phải tìm cách chống lại điều đó. Ngược lại nếu Mỹ muốn lôi kéo Việt Nam về phía mình thì phải tính đến việc Trung Quốc sẽ tìm mọi cách ngăn cản Mỹ vì nếu có được liên minh với Việt Nam thì Mỹ có thể khóa chặt con đường biển quan trọng nhất của Trung Quốc và mở rộng tầm ảnh hưởng tới các khu vực tự trị miền núi nằm sâu trong lục địa của Trung Quốc. Cả hai trường hợp đều dẫn đến sự thay đổi chiến lược trong quan hệ giữa Mỹ và Trung Quốc và đó là cái mà hai nước này cần phải tính toán. Rõ ràng là vị TS toán này thậm chí còn không hiểu mình đang nói về cái gì, lập luận hoàn toàn trẻ con.
Thậm chí nửa quan trọng nhất trong việc phân tích mối quan hệ tay ba Mỹ-Trung Quốc-Việt Nam cũng đã bị lờ đi đó là quan hệ giữa Mỹ và Trung Quốc. Mỹ quan hệ với Việt Nam ra sao rõ ràng phải tính đến phản ứng chiến lược của Trung Quốc và ngược lại Trung Quốc định làm gì với Việt Nam cũng phải tính đến phản ứng chiến lược của Mỹ. Bởi vì các lựa chọn đó có thể phát sinh những chi phí và lợi ích chiến lược khác nhau đối với Mỹ cũng như Trung Quốc, nhưng vị TS này có vẻ không biết đến những điều điều đơn giản như vậy. Trên thực tế, đây là một cân bằng động rất phức tạp, nhiều quốc gia thường phải sử dụng một đội ngũ chuyên gia hùng hậu về lý thuyết trò chơi lập nên các mô hình tính toán để xác định được chiến lược cân bằng. Có thể minh họa rõ hơn một chút thế này: Nếu Trung Quốc định lôi kéo Việt Nam về phía mình thì Trung Quốc phải tính được Mỹ phản ứng thế nào về điều đó, không phải lập luận vớ vẩn kiểu Việt Nam không chơi với Mỹ thì Mỹ không cần quan tâm mà Mỹ sẽ hành động ra sao để bảo vệ lợi ích của mình. Về mặt địa thế, Việt Nam nằm tiếp giáp với Trung Quốc và giống như cái sân bay tự nhiên kiểm soát toàn bộ khu vực Đông Nam Á, nơi có rất nhiều các nước đồng minh của Mỹ và con đường biển quan trọng hàng đầu thế giới đi qua. Nếu Trung Quốc lôi kéo Việt Nam thành công thì Mỹ sẽ bị mất toàn bộ ảnh hưởng ở khu vực Đông Nam Á vào tay Trung Quốc, vậy là Mỹ phải tìm cách chống lại điều đó. Ngược lại nếu Mỹ muốn lôi kéo Việt Nam về phía mình thì phải tính đến việc Trung Quốc sẽ tìm mọi cách ngăn cản Mỹ vì nếu có được liên minh với Việt Nam thì Mỹ có thể khóa chặt con đường biển quan trọng nhất của Trung Quốc và mở rộng tầm ảnh hưởng tới các khu vực tự trị miền núi nằm sâu trong lục địa của Trung Quốc. Cả hai trường hợp đều dẫn đến sự thay đổi chiến lược trong quan hệ giữa Mỹ và Trung Quốc và đó là cái mà hai nước này cần phải tính toán. Rõ ràng là vị TS toán này thậm chí còn không hiểu mình đang nói về cái gì, lập luận hoàn toàn trẻ con.
3. Liên minh với Mỹ đòi hỏi phải có dân chủ và nhân quyền?
Không chỉ có dốt về toán học, vị TS này còn diễn món tập làm văn đầy
những gian lận kiểu học trò với các vấn đề chính trị. Tại sao Việt Nam
không liên minh với Mỹ? Vì sợ Mỹ đòi cải cách dân chủ và nhân quyền dẫn
đến đa đảng? Lập luận của vị TS này thật nực cười! Giáo sư ngôn ngữ học
người Mỹ nổi tiếng Noam Chomsky đã viết trong cuốn sách "What the Uncle
Sam really want" như thế này: while the US pays lip service to democracy, the real commitment is to "private, capitalist enterprise." When
the rights of investors are threatened, democracy has to go; if these
rights are safeguarded, killers and torturers will do just fine. hay cụ thể hơn là to
install governments that favor private investment of domestic and
foreign capital, production for export and the right to bring profits
out of the country. Mục tiêu Mỹ đối với các quốc gia độc lập là
thiết lập lên các chính phủ phục vụ lợi ích của nhà đầu tư Mỹ, nếu chính
phủ nào chấp nhận bán rẻ nhân dân của mình theo cách đó thì Mỹ sẽ để
chính phủ đó được tự do tồn tại còn không sẽ là phá hoại và lật đổ. Đối
với Mỹ tự do, nhân quyền, dân chủ, độc đảng hay đa đảng, hoàn toàn không
phải là vấn đề đáng được quan tâm. Ai cũng biết điều đó chỉ là trò bịp
bợm để kiếm chác, tại sao vị TS này lại ngây ngô đến mức cho rằng điều
đó đe dọa được Đảng cầm quyền ở Việt Nam nhỉ?
4. Có thể bảo vệ quyền lợi dân tộc dựa vào liên minh với Mỹ?
Hãy nhìn lại lịch sử thế giới gần đây, nước Mỹ chẳng đã tài trợ cho
những chế độ độc tài tàn bạo nhất trong lịch sử đó sao? Những cái tên
quốc gia như Guatemala, Nicaragua, Honduras, Panama, El Salvado, Haiti,
có gợi lên cho vị TS này điều gì không nhỉ? Những quốc gia ấy nhờ vào sự
bảo trợ dân chủ và tự do của Mỹ đã đắm chìm trong nghèo nàn, lạc hậu,
nội chiến, đã gần như biến mất khỏi bản đồ thế giới. Ở những quốc gia
ấy, một bộ phận giàu có đã dựa vào sức mạnh của nước Mỹ để đàn áp và
cướp bóc nhân dân một cách kinh khủng chưa từng thấy, đó là bảo vệ quyền
lợi dân tộc hay giai cấp? Vị TS này mong muốn Mỹ sẽ làm điều tương tự
với dân tộc Việt Nam chăng?
Kết luận:
Kết luận:
Lập luận của vị TS này hoàn toàn là vớ vẩn và gian lận chỉ nhằm kêu gào
Việt Nam phải trở thành sân sau Mỹ để chống lại Trung Quốc, tức là đẩy
Việt Nam vào thế đối đầu khốc liệt hơn với Trung Quốc. Lúc đó Mỹ sẽ giúp
Việt Nam ư? Nước Mỹ sẽ bảo vệ đồng minh của mình bằng cách một lần nữa
đưa quân đội vào Việt Nam chăng? Thực ra thì mục đích chính của tác giả
bài viết tầm bậy trên trang boxit là muốn nhân danh quyền lợi dân tộc để
đòi đa nguyên đa đảng, chỉ có điều quá ngây ngô và ngớ ngẩn, chẳng thể
thuyết phục được ai, ngược lại còn làm người ta phải hoài nghi trình độ
của những người tự nhận mình là trí thức.
Hiệp sĩ cưỡi lừa
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét